tổng hợp các loại vải may mặc thời trang



Under Armour Girls' Girlong sleeve Favorite Backpack 3.0



  • 82% Polyester/18% Nylon
  • Imported
  • Textile lining
  • Zipper closure
  • 15" shoulder drop
  • Machine Wash
  • 16.5" high
  • 12" wide
  • UA Storm technology delivers an element battling, highly water resistant finish
  • Padded back panel & contoured adjustable straps for total comfort
  • Laptop sleeve holds up to 15'' laptop
  • 2 side water bottle pockets
  • Water repellant front valuables pocket to keep your stuff safe
    • Department: Girls
    • Manufacturer: Under Armour Bags
    • Package Dimensions: 1 x 1 x 1 inches
    • ASIN: B071LH1BCL
    • UNSPSC Code: 53121603
    • Item model number: 1305315
    • Date First Available: May 17, 2017
    • nguồn : các loại vải may mặc thời trang

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn Chương 4: Trở về


Rất lâu sau đó La Giản mới tỉnh lại từ trong hỗn loạn, cả người cứng ngắc nằm trên giường, hoảng hốt một lát mới ngồi bật dậy, ngẩn ngơ nhìn thoáng qua xung quanh, phát hiện bản thân đang ở trong phòng của mình.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ sáng lờ mờ, đồng hồ điện tử trên đầu giường hiển thị con số 6:45, vẫn còn sớm.

La Giản ngây ngốc, đột nhiên cúi đầu sờ vào bụng, nơi đó chẳng có vết thương nào, không có máu cũng không còn đau đớn. La Giản cảm thấy đầu óc mình thật hỗn loạn, cậu lảo đảo xuống giường chạy đến mở cửa sổ ra, không khí trong lành lập tức ùa vào phòng, phả vào mặt cậu, vài ông cụ và cụ đang tản bộ ở ngã tư đường, chẳmg có gì khác với bình thường.

Đây không phải còn là mật thất nhỏ nhoi chật chội ấy nữa, mà là nhà cậu.

“Mình nằm mơ sao?” La Giản lẩm bẩm, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm, nếu thật là mơ thì quá tốt, tuy giấc mơ khủng bố ấy khiến cả người cậu đổ đầy mồ hôi lạnh, thể nghiệm cái chết thật sự, La giản gần như đã chạm đến đôi tay của tử thần.

Nhưng may mắn đó chỉ là mơ. La Giản tự an ủi bản thân, cậu không kìm lòng được ôm ngực. Trong khoảnh khắc cậu tỉnh lại từ giấc mộng, cậu thật sự nghĩ mình đã chết, cảnh tượng chân thật đó, La Giản có thể nhớ rõ từng chi tiết, như thể cậu vừa mới trải qua.

La Giản rời khỏi phòng ngủ, đi đến phòng khách. Là một người đàn ông độc thân, phòng ở của La Giản không thể xem là sạch sẽ, nhưng cũng may cậu vẫn còn chút khái niệm nên không biến căn phòng của mình thành bãi rác, mấy cái bánh mì đêm qua mua vội ở tiệm bánh ngọt chất đống trên bàn, bình nước ấm, cốc chén bát đĩa chưa rửa, tất cả mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí ban đầu, không hề bị di chuyển.

La Giản theo thói quen tìm được chiếc di động đang sạc trên sô pha, xem thời gian và ngày tháng, quả thật là hôm nay, không xuất hiện cái gọi là ngủ một giấc tỉnh dậy đã là hai ba ngày thậm chí một tuần một tháng sau.

Có lẽ cậu căng thẳng quá rồi, La Giản nhủ thầm, qua rồi, nó chỉ là mơ mà thôi, quên nó đi La Giản!

La Giản hít sâu một hơi, đi vào bếp mở tủ lạnh, cậu luôn dự trữ thức ăn, nên có thể làm cơm rang trứng hoặc những món đơn giản khác. Thức dậy sớm khiến cậu đói rất nhanh, cực kỳ đói, tựa như hai ba ngày chưa có gì vào bụng.

Nhưng cánh tay vừa chạm đến cửa tủ lạnh liền khựng lại.

Trên cửa tủ lạnh xuất hiện một thứ không có, không biết ai đã dán một mảnh giấy lên vị trí cực kỳ dễ thấy, ngang với tầm mắt La Giản, chỉ cần đưa mắt là có thể nhìn thấy.

Mảnh giấy có hoa văn tím ở góc phải.

Mặt La Giản lập tức tái đi, đầu ngón tay run rẩy kịch liệt, thân thể tựa như bị nguyền rủa không thể động đậy được, một lúc lâu cậu mới thoát khỏi trạng thái đáng sợ này, cậu cắn răng buộc bản thân tỉnh táo lại, vươn tay giật mảnh giấy kia xuống, cúi đầu xem, vẫn là dòng chữ xinh đẹp viết bằng bút máy.

Kính gửi La Giản tiên sinh:

Chúc mừng bạn đã vượt qua cửa ải thứ nhất.

Dựa vào biểu hiện xuất sắc của bạn, chúng tôi có mọt phần thưởng dành cho bạn, phần thưởng này không phải là duy nhất. Bởi khi cậu thoát khỏi mật thất, chúng tôi cũng sẽ thưởng cho bạn. Đương nhiên, bạn có quyền từ chối phần thưởng đó, nhưng nếu bạn không nhận, cửa ải tiếp tục bạn có thể sống sót hay không còn chờ bạn suy xét.

Chú thích: phần thưởng ở trong ngăn kéo bàn làm việc.

Mười ngày sau, xin hãy giữ trạng thái tốt nhất đi vào giấc ngủ, chúc bạn may mắn!

Yên lặng đọc hết nội dung trên mảnh giấy, La Giản trầm mặc một lát, sau đó lật sang mặt trái, ở đó không có gì cả.

“Thì ra đây không phải mơ.”

La Giản cười lạnh xé nát mảnh giấy rồi ném vào thùng rác, cậu trở lại phòng ngủ, đi đến trước bàn làm việc, kéo ngăn kéo ra, bên trong là vài quyển sách và giấy báo cáo, trừ những thứ đó ra thì quả thật có một món quà như trên mảnh giấy kia.

Một thanh đao.

“Mình cứ nghĩ là một khẩu súng.” La Giản cầm thanh đao trong ngăn kéo ra, nói đuang hơn là một cây mã tấu, dài chừng 20cm, chuôi đao màu đen, lưỡi đao cũng màu đen, không biết làm bằng vật liệu gì, không thấy phản quang, không có phần bảo vệ tay, chỉ có một vỏ đao bằng da có thể buộc lên lưng, trên vỏ đao không có nút cài, nói cách khác La Giản chỉ cần khéo léo một chút là có thể nhanh chóng rút đao ra khỏi vỏ, lấy tốc độ kẻ địch không ngờ tới tạo ra công kích hoặc phòng ngự, tục xưng là đao đột kích chiến thuật.

Cây đao này cùng cây đao mà tên hung thủ kia cầm giống nhau như đúc.

La Giản bỗng thấy bụng đay nhói, nhưng vươn tay chạm lại không thấy vết thương. Lòng bàn tay La Giản thấm ướt mồ hôi, cậu ngây ngốc quan sát thanh đao này, lưỡi đao cực kỳ sắc bén, chỉ cần nhidn La Giản cũng biết chém ngọt thế nào. Dưới sự quan sát cẩn thận, La Giản phát hiện trên chuôi đao có rất nhiều hoa văn nhỏ…… hệt như trên mảnh giấy, chạm khắc đóa hoa của địa ngục.

“Đúng là điềm xấu.” La Giản chán ghét nhăn mày, cậu cho đao vào vỏ, đóng ngăn kéo lại, sau đó vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, cậu còn phải đi làm, cho dù đã xảy ra chuyện gì, cho dù La Giản mệt mỏi cỡ nào, cậu vẫn phải duy trì cuộc sống hàng ngày bình thường của mình, như vậy mới có thể giống một người bình thường.

Sống như thường. La Giản mặc niệm trong lòng, cầm khăn rửa mặt đứng trước gương, nhưng ngay sau đó cậu lại nhận ra một việc, trên người cậu cũng xuất hiện một thứ không nên có.

Bên cạnh cổ, ở vị trí ‘duy nhất’, có một thứ rất giống hình xăm, hình tròn, tựa như rắn cắn đuôi.

La Giản gần như đã không còn thấy sợ hãi, tuy rằng cậu không biết hình xăm này có từ lúc nào, cũng may có toac che khuất nên không thể thấy rõ, cũng không đau nhức nên La Giản chẳng quan tâm.

Nhưng cho dù để tâm thì sao? La Giản hiểu rõ, mảnh giấy kia, căn phòng kia, cả tên hung thủ, thanh đao xuất hiện trong bàn làm việc và cả hình xăm trên cổ, tất cả đang chứng minh một điều, La Giản đã gặp phải một việc không thể tưởng tượng được, lấy sức người bình thường không ngăn cản nổi!

Nên La Giản mới bình tĩnh như vậy, vẫn đi làm mà không phải ở nhà khóc lóc kêu la hay chạy đến sở cảnh sát báo án, sau đó bị tống vào viện tâm thần. La Giản biết sẽ chẳng ai tin những gì cậu đã trải qua, ngay cả cậu còn không dám tin nữa là.

Mười ngày sau? La Giản thu xếp xong thì đi ra ngoài, nghĩ đến nội dung trên mảnh giấy, có hai tin tức: thứ nhất, trò chơi thoát khỏi mật thất này còn tiếp diễn; thứ hai, có thể mười ngày sau cậu sẽ bị kéo vào một mật thất khác nữa.

Dù biết điểm ấy nhưng La Giản không hề khẩn trương, cậu không thể không thừa nhận rằng bản thân không có sức để phản kháng.

Ở công ty bận rộn cho đến buổi trưa, La Giản nhận được một cú điện thoại, là bạn tốt trước đây hẹn cậu ăn cơm.

“Ăn cơm? Cậu mà có lòng tốt mời tớ ăn cơm?” La Giản không dám tin nghe giọng nói đầu bên kia của Phong Vũ Lam, cái thằng dở hơi kẹt xỉ đến mức vắt cổ chày ra nước này, ngay cả nửa cái lông cũng đừng mong nhổ xuống. Thế mà hôm nay lại mời La Giản ăn cơm, đúng là mặt trời mọc đằng tây a.

“Có ý kiến? Không tín nhiệm tớ vậy cơ à? Chả mấy khi tâm tình tớ tốt, không đến thì thôi.”

“Đương nhiên phải đến, không chém cậu nhiều một chút tớ cùng họ với cậu.” La Giản lập tức sửa miệng, thu dọn xong mọi thứ tiến về cửa chính công ty, Phong Vũ Lam ở đầu bên kia nói tiếp:

“Đúng 12 giờ, gặp nhau ở chỗ cũ.”

Chỗ cũ ấy thực ra là một nhà hàng ở ngay gần nhà La Giản, rất gần. La Giản xem giờ trên di động, nhận ra mình còn đủ thời gian về nhà thay quần áo. La Giản không biết có phải bản thân phát sốt hay không, bởi vì cậu thấy nóng khác thường, rõ ràng ngồi trong phòng có bật điều hòa mà toàn thân lại đổ mồ hôi, dấp dính khó chịu.

Vì thế La Giản nhanh chóng trở về nhà thay quần áo, khi lục tìm quần áo trong tủ chẳng hiểu tại sao cậu lại mở ngăn kéo bàn làm việc ra, nhìn thanh mã tấu trong ngăn kéo.

Đúng là ma xui quỷ khiến, cậu vô ý thức cầm cây đao lên, cột vào lưng mình. Vỏ đao hẳn là cột ngang sau lưng, La Giản chỉ cần với tay phải ra sau là có thể rút đao ra, hơn nữa áo khoác cũng đủ dài, che khuất được cây đao, căn bản không nhận ra có gì khác thường.

Chuẩn bị xong xuôi La Giản lưng đeo đao xuất môn, trong lòng cậu có phần phức tạp, kỳ thật cậu không hề muốn đeo đao đi ngoài đường, nhưng sau khi về nhà đầu óc lại mơ mơ hồ hồ ra sức kêu gào, hét lên bảo cậu cầm lấy vũ khí, trực giác mẫn cảm của La Giản không khỏi khiến cậu đề cao cảnh giác, nghĩ tới nghĩ lui vẫn mang theo mã tấu.

Lúc đi ra khỏi cửa đột nhiên cảm thấy váng đầu hoa mắt, La Giản ngẩng đầu nhìn không trung, mặt trời rạng rỡ chói lóa, làm cậu không thể không nheo mắt lại.

Mọi chuyện còn chưa chấm dứt. La Giản mơ hồ có loại cảm giác ấy, tựa như…Đúng rồi, tựa như cậu vẫn đang bị nhốt trong căn phòng chật chội, khép kín, không thấy ánh mặt trời, tựa như nạn nhân bị mưu sát trong mật thất, từ đầu đến cuối không thể chạy trốn.

Vẫn đau khổ giãy dụa trong thế giới tăm tối ấy như trước.

La Giản cúi đầu, tránh ánh nắng chói mắt, sau đó theo thói quen, sờ sờ tiểu hình xăm trên cổ. La Giản cảm thấy mình thựa sự đã phát sốt, nhiệt độ cơ thể cao vượt mức bình thường, nhưng chỉ có chỗ hình xăm kia, vẫn lạnh lẽo như cũ.

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn Chương 3: Trí mạng


La Giản nhìn về phía vách tường bên trái, thật ra không thể xác định bên trái chính xác, nhưng hẳn là mé bên trái bàn làm việc. Mặt tường loang lổ dấu vết của năm tháng, nước sơn trắng gần như đã bong tróc hết, chỉ còn lại màu đỏ của gạch, phòng ở từ năm 1989, nếu là những căn phòng ở khu vực nông thôn, có lẽ không mấy vững chắc.

“Đập vỡ nó.” La Giản đứng bật dậy cầm cây búa, lập tức phá tường, vách tường này không giống với cửa chính và cửa sổ, có thể đập phá được, hay là nói nó quả thực rất yếu, một đập liền tạo ra một vết nứt sâu cực lớn, đập thêm phát nữa đã vỡ vụn, bên trong tối đen như mực, La Giản đã dùng hết sức của mình, cậu bị nhốt ở đây đến sắp điên rồi, cho dù không mắc chứng sợ hãi nơi chật hẹp nhưng cậu vẫn muốn mau chóng thoát ra ngoài!

Dưới sự thúc đẩy điên cuồng, La Giản đã tạo ra một cái lỗ vừa người trên tường, ánh mở u ám rọi vào bên trong, tựa như ở đó còn có một không gian nhỏ.

La Giản thở gấp nhìn vách tường bị đập phá, đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ cực kỳ kinh khủng.

Căn phòng này thật ra rộng hơn một chút, ít nhất là rộng hơn so với hiện tại, hung thủ giết người ở đây, sau đó kéo tới góc phòng, xóa sạch mọi chứng cứ, rồi dùng gạch và xi măng xây một bức tường mới! Trước đó gã chỉ cần sơn lên gạch trước hoặc dùng thủ thuật nào đó, khi sơn khô nó sẽ giống như những bức tường xung quanh, nên hung thủ và nạn nhân mới có thể biến mất một cách lạ lùng như thế!

Chả trách khi La Giản tỉnh lại đã thấy căn phòng mất cân đối, có lẽ do bức tường xây hơi nghiêng nên có cảm giác bị lệch.

Giả thiết tuy táo bạo nhưng rất có khả năng, La Giản không phải thám tử nên không đoán ra được nguyên nhân trong đó, nhưng cậu biết sau bức tường này quả thật có một không gian, bên trong có lẽ là thi thể của hung thủ và nạn nhân, chìa khóa do một trong hai cất giữ, La Giản thấy tay mình run dữ dội, cậu sắp thoát được rồi!

La Giản tiếp tục đạp tường, muốn mở rộng thêm một chút, không gian sau bức tường dần hiện ra, tro bụi khiến cậu ho khan, đợi đến khi bụi tan hết thì mọi thứ sau bức tường cũng rõ ràng.

La Giản đoán không sai.

Sau bức tường là một không gian nhỏ hình chữ nhật, có một cái thang, chút gạch và xi măng còn thừa, cùng với …hai cái xác.

La Giản xếp đống gạch vỡ sang một bên, ngồi xổm cạnh hai thi thể, tro bụi khiến La Giản ho dữ dội, mùi hôi thối thối thoang thoảng trong không khí là La Giản muốn nôn mở, cậu cẩn quan sát hai cái xác, sau đó phát hiện ra điểm kỳ lạ.

Một trong hai xác chết gần như đã thối rữa, thậm chí có cả giòi bọ lúc nhúc, La Giản ghê tởm nhìn thấy mấy con giòi ngoe nguẩy trong miệng thi thể, hốc mắt trống rỗng, cánh tay lộ ra bên ngoài đã chỉ còn là xương trắng, thi thể ngồi dựa vào góc tường, quần áo phủ đầy bụi, trên ngực cắm một con dao, lủng là lủng lẳng như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Xem ra người này chính là nạn nhân.

La Giản không dám nhìn thêm, cậu che miệng lại, khuôn mặt trắng bệch chuyển sang cái xác bên cạnh.

Nhưng mới liếc mắt một cái, La Giản gần như đã hét lên.

Không phải do tình trạng hư thối của xác chết này khủng bố thế nào, chỉ như vậy cũng không khiến La Giản sợ hãi một người đã chết, cái khiến cậu sợ hãi là, thay vì nói là thi thể chi bằng nói là người sống!

Đây là một người đàn ông, mái tóc màu đen và khuôn mặt tuyệt đối xứng với hai chữ anh tuấn, từ ngũ quan thì thấy độ tuổi trên dưới hai mươi, hoàn toàn hoàn hảo, trên người mặc bộ chiến phục màu đen, chính là kiểu quần áo của bộ đội đặc chủng, đi ủng và găng tay, trong tay cầm một thanh đao. Anh ta như chưa rời khỏi chiến trường, lúc nào cũng cảnh giác.

La Giản nín thở nhìn chăm chú người đàn ông này, ban nãy cậu đạp tường lớn tiếng như vậy, rất nhiều mảnh gạch vỡ rơi trúng người anh ta, nhưng anh ta không tỉnh dậy như thật sự đã chết? Có điều đối phương nằm bên cạnh một cái xác đã thối rửa thì trông như vẫn còn sống, phần da lộ ra ngoài dù tái đi nhưng vẫn mà mau da của người sống.

La Giản do dự một lúc, nhưng mong muốn thoát khỏi chỗ này khiến cậu không thể không hành động, cậu chậm rãi vươn tay chạm vào cổ người đàn ông, xúc cảm lạnh lẽo, không có mạch đập, điều này làm La Giản thở phào nhẹ nhõm, cậu không mong đối phương vẫn còn sống, dựa vào manh mối thì có lẽ người đàn ông này chính là hung thủ, là tên hung thủ giết người độc ác, nếu anh ta còn sống nói không chừng sẽ đâm cậu một nhát.

La Giản kiềm chế nỗi sợ hãi, bắt đầu tìm kiếm trên người anh ta, ngay sau đó cậu tìm được một chiếc chìa khóa trong túi áo, từ hình dạng và kích thước, quả thật chính là chìa khóa của căn phòng này.

La Giản cực kỳ vui mừng, quay đầu liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức trên bàn: 12:54, phá tường không tốn quá nhiều thời gian, bức tường chỉ được xây qua loa nên không rắn chắc, cũng không phải do người có tay nghề xây, đập vỡ rất dễ dàng nên không mất nhiều thời gian, La Giản rất vui vẻ vì có thể thoát ra ngoài sớm.

Cậu vội vàng chạy đến trước cửa, cắm chìa khóa vào ổ, như cậu mong muốn, chìa khóa hoàn toàn trùng khớp, cậu chỉ xoay nhẹ đã nghe thấy tiếng lạch cạch, chứng tỏ cửa đã mở, chỉ cần mở ra cậu đã có thể thoát thân!

Có thể thoát ra rồi!

La Giản vừa định xoay tay nắm cửa, giây tiếp theo tầm mắt đã rơi vào bóng tối.

Bởi vì có ai đó ở sau lưng kéo La Giản lại, đâm ngược cây đao vào bụng La Giản, đau đến mức cậu choáng váng mặt mày. Ý chí muốn sống của La Giản cực kỳ mạnh mẽ, cậu thụt mạnh khuỷu tay về sau, buộc đối phương thả lỏng trói buộc.

Sau đó La Giản không nhịn được phun ra một búng máu, từ khóe miệng chảy xuống cổ, cậu tựa vào cửa, nhưng chẳng còn sức để mở nó ra, đau đớn làm cậu mất đi hết sức lực, cậu ngồi bệt dưới đất, ngẩng đầu nhìn người đã tấn công mình.

Chính là tên hung thủ kia! Vốn tưởng anh ta đã chết nhưng ai ngờ bây giờ lại đứng trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống.

Người đàn ông này đúng chuẩn loại hình vừa đẹp trai vừa nam tính, tóc ngắn màu đen rối tung, cánh môi mím lại trông anh ta có phần cực đoan, lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng đôi mắt của tên hung thủ không phải là màu đen đặc trưng của người Châu Á, mà là màu đỏ tươi, nhất định không phải đôi mắt của con người!

La Giản mơ màng nhận ra điểm này, một căn phòng quái lạ, một mảnh giấy lạ lùng, khiến La Giản nhận ra nơi bản thân đang ở không phải thế giới bình thường, mà người đàn ông trước mắt đã xác định việc này, toàn thân anh ta tỏa ra hơi thở lạnh lẽo đáng sợ, giác quan của La Giản rất mẫn tuệ, linh đến mức cậu có thể thoải mái thoát khỏi những tai nạn, tỷ như xe đụng, chai rượu rơi từ trên cao, nhận biết nguy hiểm là thứ La Giản nhạy bén nhất.

Cậu không hề có sức phản kháng.

Ngay lúc này, trực giác đang nói với La Giản như thế.

Bụng bị dao đâm thực sự rất đau, đau đến nỗi cả người La Giản run bần bật, muốn đứng lên nhưng không có sức, chỉ có thể miễn cưỡng cử dộng đôi chút, nhưng lại ngả ra đất, nhìn người đàn ông đi từng bước về phía mình.

Anh ta ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào mặt La Giản, sau đó cười gằn một tiếng.

Thật đáng giận. Tầm mắt mơ hồ của La Giản nhìn đối phương, tướng mạo của người đàn ông này quả là không đùa được, cho dù nụ cười kia ác độc vặn vẹo thế nào vẫn thấy đẹp, đúng là kiểu cậu thích.

Cậu sắp chết rồi. La Giản cảm thấy ý thức của mình bắt đầu trở nên không rõ, khi còn sống cậu chưa từng làm chuyện xấu, làm việc ở một công ty nho nhỏ, quen biết vài người bạn có sở thích kỳ quái, tỷ như người cuồng súng đạn kia, La Giản cũng rất thân thiên với hàng xóm láng giềng, lúc nào cũng ôn hòa, ai cần giúp đỡ cũng sẽ cố giúp hết sức, chuyện xấu duy nhất có lẽ là….come out với bố mẹ, thẳng thẳn thừa nhận mình chỉ thích đàn ông.

Vì sao cậu phải chết ở đây chứ?

La Giản không cam tâm, cậu đang định Tết năm nay sẽ về thăm cha mẹ, cho dù họ không tha thứ cho cậu, nhưng cậu vẫn về trò chuyện với họ…. Cậu còn mượn A Lam cả bộ đĩa mà chưa trả. Còn cả báo cáo của công ty chưa xử lý. La Giản chưa từng quen ai, nhưng người cậu thích toàn là thẳng, buồn cười nhất là việc cậu vẫn còn là xử nam.

Thật không cam tâm, rõ ràng cửa ở ngay sau lưng, đẩy một cái thì đã có thể thoát ra ngoài.

La Giản rất muốn khóc, cậu khóc thật, nước mắt làm tầm nhìn trở nên mơ hồ, mơ mơ màng màng vẫn có thể thấy nụ cười của tên hung thủ, La Giản dùng mọi sức lực túm lấy áo đối phương, dùng khuỷu tay chống thân, cắn mạnh lên môi anh ta!

Hung hăng cắn, cắn thật mạnh!

Bị người mình giết hôn, hoặc hôn người muốn giết mình, đều là những chuyện rất kích thích, nhưng La Giản không suy nghĩ được nhiều như vậy, cậu chỉ muốn điên cuồng một lần, cậu không cam tâm rằng bản thân không thể phản kháng, không cam tâm mình sẽ chết như thế này, cho nên dù phải chết, cậu cũng phải khiến đối phương nhớ rõ mình!

Sau đó cổ họng La Giản ngứa ngáy, phun ra một búng máu, đều bắn vào miệng anh ta.

Anh ta không đẩy cậu ra, thậm chí còn ôm lấy cậu, vòng tay qua thắt lưng La Giản đỡ lấy sức nặng, rồi chậm rãi nâng La Giản dậy, đôi môi của bọn họ vẫn dính lấy nhau, anh ta bế La Giản lên chiếc giường đằng sau.

Trên người La Giản toàn là máu, mất máu quá nhiều khiến cậu choáng váng, cậu híp mắt dựa vào vai tên hung hủ, thật ta cậu không biết bản thân đang làm gì. Người đàn ông rời khỏi môi La Giản, mắt nhìn vào cậu như đang có điều suy nghĩ, loài người này mơ mang dựa vào người mình, đồng tử mở to, đó là dấu hiệu sắp chết vì mất máu, và anh ta biết nhát dao đó đã đâm trúng điểm yếu, người này nhất định không sống nổi.

Bỗng nhiên anh ta ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ báo thức, 12:59. Một phút cuối cùng.

Người đàn ông bất chợt nở nụ cười, anh ta ghé sát vào liếm đi vế máu bên miệng La Giản. Sau đó cắn một nhát không mạnh không nhẹ lên cổ cậu, nơi anh ta cắn xuất hiện một vết bầm, rất giống một con rắn cuộn vòng tự cắn đuôi, anh ta ôm thắt lưng La Giản, vừa ôm vừa kéo đi đến trước cửa, anh ta xoay tay nắm, cánh cửa đã mở ra.

Nhưng bên trong chẳng có gì.

Thật sự không có gì cả, tối đen như mực, giống như cái hố đen ẩn sau cánh cửa, tên hung thủ ôm La Giản đứng bên trong, anh ta cúi đầu nhìn La Giản đã hôn mê, ngay khi kim đồng hồ nhích sang giây cuối cùng, anh ta đẩy cậu ra ngoài, về nơi tối tăm kia.

Trốn Thoát Mật Thất Vô Hạn Chương 2: Giết người


Đối với khẩu súng kia La Giản không có suy nghĩ gì nhiều, bởi vì cậu không biết dùng, với vũ khí cậu thường ôm tâm lý sợ hãi, cậu trịnh trọng mà cẩn thận đặt khẩu súng lên mặt bàn, sau đó cầm lên thứ còn sót lại trong ngăn kéo: mũi dùi.

Cái dùi thường dùng để sửa giầy, có thể tạo lỗ thủng, một đầu sắc nhọn, La Giản cầm trong tay nhìn một chút, cũng đặt lên bàn, cậu lôi hết mọi thứ trong các ngăn kéo ra đặt lên bàn, có điều mấy thứ này thoạt trông không có tác dụng gì mấy, có lẽ cậu nên dùng súng trực tiếp bắn bay tay nắm cửa, nhưng việc này có phần mạo hiểm, với lại cậu chưa bắn súng bao giờ, La Giản không chắc mình có thể bắn trúng mục tiêu hay không. Nhất là khẩu súng này chỉ có duy nhất một viên đạn, trượt một lần, La Giản không có được cơ hội thứ hai.

Nên cậu phải tìm cách khác để mở cánh cửa này.

Hay xem thử trong ngăn kéo bị khóa có thứ gì? La Giản đặt lực chú ý vào cái ngăn trên cùng, vừa nãy cậu đã thử, chắc chắn nó đã bị khóa, có điều ổ khóa này dễ xử lý hơn ổ khóa ở cửa.

Nhưng sự thật chứng minh La Giản không hề có thiên phú trong việc phá khóa, cậu dùng cái dùi, dùng dây thép, dùng kéo, dùng tất cả những thứ có thể dùng được, mà vẫn không mở được cái khóa chết tiệt kia! La Giản cực kỳ tức giận, không mở khóa nữa mà trực tiếp nạy nó ra, nhưng thật tệ hại, cái ngăn kéo này như đang đối nghịch với cậu, quả thật là tốn công vô ích!

Có điều, La Giản cũng phát hiện được một việc, lỗ khóa trên tay nắm cửa này không hoàn toàn giống với những ổ khóa thông thường. Nó rất to, hình thành một cái lỗ tròn nhỏ đen tối, chìa khóa ắt hẳn cũng rất lớn…

La Giản nửa quỳ trên đất, muốn xuyên qua ổ khóa nhìn ra bên ngoài, nhưng ngoại trừ một màu thì chẳng có gì, cái lỗ be bé tối đen như mực khiến La Giản sởn tóc gáy, cậu đứng dậy lùi ra sau cẩn thận quan sát cánh cửa, màu sơn đỏ thẫm trong không gian chật chội của căn phòng có chút quỷ dị, tay nắm cửa làm bằng sắt, rỉ sét ố vàng, tựa như được sử dụng thường xuyên.

Cảm giác đầu tiên mà cánh cửa này mang lại cho La Giản là sự cũ kỹ, nhưng chất gỗ trên cửa vẫn còn rất tốt, trơn bóng sạch sẽ, cậu suy nghĩ, cầm lấy cái dùi bên cạnh, định tạo chút vết tích trên cửa để thử chất gỗ, nhưng chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, vô luận cậu làm thế nào, cũng không thể để lại chút vết tích trên đó, cho dù chỉ là một vết xước.

Cái cửa chết tiệt này được ếm bùa à? Hay được làm bằng chất liệu nào đó đặc biệt mà La Giản không biết?

La Giản cắn môi vứt cái dùi qua một bên, thứ này chẳng có tác dụng gì cả, La Giản từng bước lùi ra sau, nâng chân đạp mạnh lên cửa! Cậu không dùng một chân để đạp, mà thay phiên đá chân lên cửa, tiếng động do va chạm vang lên liên tục.

Nhưng cánh cửa chẳng hề lay chuyển. La Giản lại cảm thấy đôi chân của mình tê rần.

“Mẹ kiếp, chết tiệt thạt.” La Giản cuối cùng cũng không nhịn nổi mà chửi bậy, con bà nó cái cửa này làm bằng gì mà lại rắn chắc thế chứ? Cậu lăn qua lăn lại hồi lâu mà ngay cả một cái khe cũng không thấy, chẳng lẽ không phải làm từ gỗ?!

La Giản đột nhiên trở nên kích động! Không! Có lẽ cậu đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi, trong căn phòng nhỏ hẹp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập, nổi sợ hãi như loài rắn ngủ đông dưới đáy lòng đột ngột thức tỉnh, cơ thể lạnh lẽo không xương chậm rãi lướt qua trái tim La Giản, khiến khớp hàm của cậu va chạm vào nhau.

Cơn hoảng hốt bất thình lình làm La Giản vừa sợ vừa thêm lớn mật, cậu chộp lấy khẩu súng trên bàn, đứng theo tư thế của cảnh sát trong ti vi, họng súng nhắm thẳng vào cánh cửa màu đỏ. Nhưng sau đó, La Giản đành phải từ bỏ hành động mù quáng vô tri mà còn đầy rẫy nguy hiểm này.

Khiến cậu từ bỏ chỉ có một nguyên nhân duy nhất, nếu cánh cửa này chắc chắn đến mức đạn bắn cũng không qua, thì ở trong căn phòng nhỏ hẹp như ở đây, khả năng đạn bắn ngược trở lại là rất lớn, nó có thể tạo ra một cái lỗ nho nhỏ trên người La Giản, chết theo kiểu buồn cười như vậy, La Giản tuyệt đối không muốn chuyện đó xảy ra.

La Giản nắm chặt khẩu súng đặt mông ngồi dưới đất, cậu thẩn thờ một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ ở trên bàn, bây giờ đã là 12:22.

Trên mảnh giấy in hoa văn tím đã ghi rõ thời gian giới hạn của cậu là một tiếng đồng hồ, nhưng đến tận lúc này La Giản vẫn hoài nghi rằng có phải ai đó đang trêu đùa mình không, nhưng nếu là thật thì người đó quá đáng lắm rồi, La Giản nhìn khẩu súng trong tay, đây tuyệt đối là đồ thật.

Tuy La Giản chưa từng dùng súng, nhưng cậu có quen một tên cuồng súng ống đạn dược luôn nhiệt tình giới thiệu vô vàn những thứ mà hắn cất giữ, dù lúc ấy không chú tâm lắng nghe nhưng cậu vẫn học được cách phân biệt được hàng thật và hàng giả, lắp ráp băng đạn, chất lượng và sức nặng, sẽ hoàn toàn khác biệt với hàng mô phỏng.

La Giản xoắn xuýt một lúc, một lần nữa trịnh trọng đặt khẩu súng lên bàn làm việc, cậu ngổi xổm xuống đất tìm mảnh giấy note kia, sau khi đọc xong cậu đã vứt nó xuống đất. Cậu nhanh chóng tìm thấy nó cạnh chân giường, La Giản nhặt lên đọc lại lần nữa, nội dung vẫn như thế, cậu cẩn thận quan sát hoa văn màu tím ở góc phải bên dưới tờ giấy, hoa văn kia nhìn rất giống hoa bỉ ngạn, hay còn gọi là hoa Mạn châu sa, loài hoa của địa ngục trong truyền thuyết.

Màu đỏ tươi là dấu hiệu của hoa Mạn châu sa, dự báo của cái chết, nhưng trên mảnh giấy này, đóa hoa địa ngục lại mang màu tím.

Hoa bỉ ngạn.

Ngàn năm nở, ngàn năm tàn, hoa lá mãi không gặp gỡ.

Tình không như nhân quả, sinh tử đã được định.

Ý nghĩa của loài hoa này khiến La Giản sởn gai ốc, cậu lật sang mặt trái của mảnh giấy, lúc nãy cậu đã định lật sang mặt sau, nhưng bởi vì áp lực trong phòng kín nên quên mất.

Quả nhiên, mặt sau mảnh giấy có ghi:

Năm 1989 có một vụ án giết người trong phòng kín, hung thủ giết chết một người ngay trong căn phòng chật chội mà hắn thuê, để lạivết máu, cửa sổ và cửa chính đã khóa chặt, nhưng thi thể, hung khí và hung thủ cùng biến mất một cách không rõ.

Chỉ có một câu ngắn ngủn như thế nhưng La Giản biết đây chính là manh mối cho cậu, cậu ngẩng đầu cẩn thận quan sát căn phòng nhỏ này. Căn phòng đã có từ rất lâu, vết sơn trên tường đã có không ít nơi bị bong tróc, rạn nứt cả một mảng để lộ phần gạch đỏ bên trong, cửa sổ cũng là kiểu cũ màu vàng nhạt, mặt kính có rất nhiều vết vứt, tấm thép bên ngoài có lẽ là đồ mới, che kín cửa sổ.

Rèm cửa màu xám không phải kiểu trượt rũ rượi, như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Khi La Giản lặp lại động tác kéo tấm rèm ra thì hắt xì một cái rõ to, bụi bám rất nhiều. Cậu ngồi xổm xuống nhìn gầm giường, bên dưới cũng được phủ một lớp bụi rất dày, ban nãy cậu nằm trên giường thì lại thấy cực kỳ sạch sẽ, chăn và ga trải giường hình như vừa mới đổi, trắng tinh sạch sẽ, tựa như những chiếc giường bệnh đơn điệu trong các phòng ở bệnh viện.

La Giản kiểm tra một lượt chăn gối trên giường, nhưng không thu hoạch được gì.

Cảm giác ấy thật khó chịu, cậu tập trung lên mọi thứ trong căn phòng, cẩn thận kiểm tra bàn làm việc, cái bàn này không giống với cánh cửa kia, rất dễ dàng tạo ra vết tích bằng vật sắc bén, La Giản quan sát ngăn kéo bị khóa, nếu không thể dùng bạo lực với cánh cửa chết tiệt này, vậy có thể dùng với ngăn kéo này nhỉ?

La Giản cầm cây kéo và cái dùi, thậm chí cả bút bi, liều lĩnh phá hoại ổ khóa ngăn kéo, ổ khóa này không giống ổ khóa trên cửa, có vẻ yếu ớt hơn, La Giản gần như lôi cả cái ổ khóa kia ra ngoài, trong lúc cậu vừa dùng kéo và cái dùi đâm chọc vừa dùng chân đạp, khiến bàn làm việc hoàn toàn thay đổi, mới mở được cái ngăn kéo này ra!

Nhưng mà thứ trong ngăn kéo, thật sự khiến La Giản bất ngờ.

“Búa?” La Giản cầm lấy cây búa cỡ lớn trong ngăn kéo, thoạt trông cực kỳ rắn chắc, cậu đo trọng lượng của nó, rất nặng, không biết có thể dùng để đập nát cánh cửa kia được không.

Vừa nghĩ như vậy La Giản lập tức quyết định, cậu cầm cây búa đập lên cánh cửa đỏ, nhưng kết quả như cũ làm ta phải kinh ngạc! Lực phản hồi mạnh đến nỗi La Giản suýt buông tay, nhưng cánh cửa vẫn chẳng có gì, im lặng nằm ở đó, ngăn cách La Giản với thế giới bên ngoài.

La Giản méo xệch nhìn cánh cửa bình an vô sự, có lẽ cậu phải đập thêm vài nhát nữa.

Nhưng sau khi cậu đập liên tục mười nhát, La Giản thực sự muốn hét lên! Cho dù cửa này làm bằng thép thì cũng phải lưu lại một vài dấu vết chứ?!

Sau đó La Giản lại ngoái nhìn cửa sổ cũ nát, tuy trên mảnh giấy khuyên cậu không nên thoát bằng đường cửa sổ, nhưng cậu không nhịn được nghĩ theo hướng ấy, thử xem thế nào? Có lẽ những gì viết trên mảnh giấy đều là giả dối, cố ý không để người khác đến gần cửa sổ?

La Giản đi tới mở cửa sổ ra, mò mẫn tấm thép bịt kín bên ngoài, không hề bám bụi.

Để đảm bảo an toàn, La Giản dùng cái dùi đâm thử vào lá thép, kết quả là điều cậu không mong muốn nhất, lá thép này giống hệt cánh cửa đỏ không thể để lại bất cứ vết tích gì, như đang thông báo với La Giản – dù lag sức mạnh nào cũng vô dụng với chúng.

La Giản đột nhiên rùng mình, ánh sáng u ám như biết trước tâm trạng của La Giản mà phụt tắt, khiến không gian chật chội trở nên tối đen, La Giản lạnh cả sống lưng.

“Bình tĩnh! Mình phải bình tĩnh, còn manh mối gì nữa nhỉ? Biết đâu chiếc chìa khóa được giấu ở đâu đó trong căn phòng này? Nếu cánh cửa này được bố trí để không thể bị phá hư, vậy thì cách duy nhất mở nó ra chính là dùng chìa khóa, đúng! Cái này giống như game giải đố, chỉ có duy nhất một con đường đúng, mình chỉ cần tìm ra đầu mối chuẩn xác là được!”

La Giản cắn môi, bắt đầu độc thoại:

“Mình đã tìm mọi nơi trong căn phòng, nhưng không thấy chiếc chìa khoá nào, vậy nó đang ở đâu? Bọn họ sẽ đặt chìa khóa ở nơi nào? Trong ví tiền? Đúng rồi, rất có thể. Nhưng chủ của căn phòng này là ai?”

La Giản cúi đầu liếc nhìn mảnh giấy nọ, tầm mắt dừng lại ở dòng chữ cuối cùng: Thi thể, hung khí và hung thủ đều không cánh mà bay.

“Căn phòng của hung thủ, vậy chiếc chìa khóa hẳn là nằm trong tay hung thủ.” La Giản đột nhiên bật cười, cậu biết trạng thái tinh thần của mình không được bình thường, nhưng nếu bị nhốt ở một nơi chật chội thế này, bình thường được mới là chuyện lạ!

“Chỉ cần giải mã bí ẩn của mật thất, là có thể tìm được chìa khóa để thoát khỏi đây.” La Giản lại liếc mắt nhìn mảnh giấy, nhếch miệng cười lạnh: “Điều mày muốn nói với tao có phải thế không?” muốn truyền đạt cho ta là như vậy phải không?”

Chuyện kỳ quái nhất đã xảy ra!

Ngay khi La Giản vừa nói xong câu đó, chỗ trống trên mảnh giấy đột nhiên xuất hiện một dòng chữ:

Quả thật là vậy, chúc bạn may mắn.

La Giản giống như bị điện giật quẳng mảnh giấy ra xa, sắc mặt trắng bệch như nhìn thấy quỷ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Ban nãy cậu không hề nhìn lầm!

Dòng chữ kia tuyệt đối xuất hiện từ khoảng không! Cảm giác như kỳ tích tuyệt vời được tạo ra bởi ảo thuật gia! Biến chuyện không thể thành có thể, nhưng tất cả mọi người đều cười, bởi vì bọn họ biết ảo thuật chính là thủ thuật che mắt, là mánh khóe khi bạn mất tập trung dưới góc chết của thị giác để biến hóa thất thường!

Nhưng đây là mật thất! Khép kín! Mờ tối! Trong căn phòng đáng sợ không thể chịu đựng nổi dù chỉ một ngày!

Ai sẽ làm ảo thuật cho La Giản xem chứ?

La Giản cảm thấy khớp hàm mình run bắn lên, cậu không dám nhìn tờ giấy kia, theo bản năng liếc đồng hồ báo thức trên bàn, bây giờ là 12:40.

Không còn nhiều thời gian nữa!

Nếu không tìm được cách thoát ra ngoài, La Giản rất có thể ở nơi này mãi mãi!

La Giản nóng nảy, lại cầm lấy cây búa, vừa ép bản thân phải bình tĩnh vừa suy nghĩ về căn phòng của hung thủ. Manh mối đã nói hung thủ giết người ở đây. La Giản quan sát khắp nơi, không phát hiện vết máu, nếu căn phòng này thực sự là hiện trường hung án, vậy thì ít nhất khi hung thủ giết người, căn phòng sẽ không khóa kín, bởi vì để tẩy sạch dấu vết giết người và vết máu, hung thủ nhất định phải mở cửa ra ngoài, lấy nước và các dụng cụ khác tổng vệ sinh cả căn phòng.

Sau đó vứt bỏ dụng cụ lau dọn, căn phòng mới được khóa kín, hung thủ và nạn nhân ở bên trong, nhưng bọn họ lại biến mất.

“Không, bọn họ không biến mất, bọn họ vẫn ở đây.”

La Giản đột nhiên lẩm bẩm ra tiếng, cậu nhớ lại khi nãy có xem qua cuốn nhật ký của hung thủ, trên trang thứ nhất có viết:

Bên trái tôi là ảnh ngược gấp khúc của xác chết.